Bi kịch từ vũ khí “câm”

images17.jpegMới chuyển vào đây được mấy tháng mà người ta đã nghe tiếng xoong nồi lẻng kẻng phát ra từ phía nhà ông Xuân bà Lý. Hàng xóm không hiểu sự tình ra sao mà ông bà thường hay xảy ra chiến sự như vậy. Trong khi đó họ biết ông bà choảng nhau không phải vì thiếu thốn kinh tế. (Nguồnảnh: Timnhanh.com)

Ông Xuân là một người thành đạt, thời của ông không ai trong huyện Hưng Lâm học đến bậc đại học nhưng ông đã hoàn thành hết cấp bậc của mình, đi du học bên nước ngoài một thời gian và sau đó muốn về quê hương yên bề gia thất. Mối tình đầu của ông là với bạn thân của vợ ông bây giờ, ông yêu say đắm người phụ nữ đó nhưng không được đáp lại, theo lời người đó giới thiệu ông quen bà Lý là vợ của ông. Họ cưới nhau sau ba tháng quen nhau.

Bà Lan đảm đang, tháo vát nên công việc làm ăn buôn bán của bà rất phát đạt, vợ chồng bà không mấy khi mâu thuẫn về kinh tế. Nhưng có điều làm ông Xuân phát cáu lên chỉ vì sư im lặng của vợ, chuyện không có gì là to tát chỉ là những bất đồng vặt vãnh trong cuộc sống vợ chồng, như một buổi tối ông Xuân đi nhậu về muộn bà không nói, không hỏi han, không quan tâm, chỉ im lặng.

Sự im lặng của bà kéo dài khiến ông Xuân không hiểu vì lí do gì mà vợ mình lại trở nên như vậy. Nhiều ngày không tìm được nguyên nhân khiến ông bực bội, về nhà ông “ra đụng cái chảo vào đụng cái xoong” cũng chỉ nhằm mục đích bà sẽ lên tiếng. Tìm cách gây hấn mà bà vẫn giữ thái độ im lặng, mệt mỏi vì không tìm  được sự chia sẻ với vợ, ông tìm đến rượu. Mỗi khi mang hơi men về nhà nhìn thấy bộ mặt lạnh như tiền của vợ là ông lại trút cơn giận lên bà. Còn bà vẫn nín nhịn chịu đựng những cơn bốc hoả của ông.

Ông Xuân rất được lòng bà mẹ vợ nên thường nói với mẹ, mỗi khi vợ chồng xảy ra chuyện là bà lại gọi điện vào dạy dỗ con gái “chồng con, nó yêu con như vậy, sao cứ im lặng với nó, có chuyện gì vợ chồng phải nói ra chứ”. Vậy mà bà chứng nào tật ấy cứ im như thóc. Có lần đánh vợ xong ông khóc và nói với vợ rằng “ tính tôi rất nóng nảy, tại sao em cứ dùng vũ khí câm để hành hạ tôi”.

Ông Xuân kể rằng chưa lần nào vợ ông quan tâm với ông như một người vợ, khi vợ ông ốm đau ông chạy đôn chạy đáo đi mua thuốc, khi vợ ông bị ngày đèn đỏ cơn đau dữ dội kéo xuống ông cạo gió cho vợ, ấy vậy mà khi ông ốm đau bà không một lời hỏi han, thấy chồng làm về mệt cũng không rót cho chồng được cốc nước, còn bảo: “Đấy!  đường còn nửa cân, chanh còn vài quả anh lấy pha cho đỡ khát”. Ông khao khát được vợ quan tâm thì bà càng tỏ ra hờ hững với ông.

Lúc này đây ông lại thấy có số máy lạ trên máy của bà, truy ra ông biết đó là một chàng trai kém bà hai mươi tuổi ,họ quen nhau trong một lần bà ra Bắc. Ông nghi ngờ và tra hỏi bà ráo riết, bản tính nóng nảy trong ông trỗi dậy, trong lúc bực tức ông lại “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay ”với bà. Lúc này bà không giữ nổi sự im lặng với ông, cuối cùng xảy ra xô xát “một là ông ở lại, tôi đi, hai là tôi ở ông đi”. Vì ông Xuân vẫn còn rất yêu vợ nên ông đã ra đi, hai đứa con van xin, gào thét trong nước mắt khi nhìn cảnh bố mẹ chúng ly tán.

Tương tự như hoàn cảnh của vợ chồng ông Xuân thì hoàn cảnh của Hoa cũng như vậy. Là một kế toán của công ty xây dựng nên Hoa là người nhanh nhảu, tháo vát, mỗi tội là tính cô nóng nảy, tính chồng Hoa ngược lại, lầm lì, ít nói nhiều người nói là “hiền như bụt”.

Lập gia đình được hai năm và có một cậu con trai một tuổi, Hoa hạnh phúc sống bên cạnh một người chồng rất mực yêu vợ, đồng thời là một bác sĩ tận tình với bệnh nhân. Không hiểu vì duyên cớ gì mà gần đây anh im lặng một cách đáng sợ, dò hỏi mãi chồng cũng cứ im ỉm, tính bốc đồng của Hoa nổi lên.

Trước đây yêu chồng vì sự kín đáo, hướng nội và sâu sắc bao nhiêu giờ đây cô “ghét cay ghét đắng”bấy nhiêu. Hoa nghĩ đủ nguyên nhân và cách cách làm chồng mở miệng. Kết quả không có gì thay đổi thậm chí chồng sử dụng những cử chỉ phi ngôn ngữ nặng như chì với cô. Cô phân vân không biết có phải bạn đồng nghiệp (đồng thời là người yêu cũ của Hoa) thường đến chơi nhà mà từ đó anh im lặng. Mỗi lần bạn đến chơi anh để vợ tiếp bạn một mình còn anh ra chơi với con, hai vợ chồng vẫn sống trong im lặng, mạnh ai người ấy sống.

Hoa lên văn phòng công ty mà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, cô đang mất tập trung chỉ vì chuyện gia đình, vợ chồng mà không nói với nhau nửa lời cứ như người dưng khó chịu. Không tìm được sự chia sẻ với chồng cô nghĩ ”cứ sống kiểu này chắc tôi điên mất”. Cuối cùng Hoa cũng phải dùng đến thuốc chống trầm cảm vì chúng đau đầu và vì bệnh suy nhược cơ thể khi phải nghĩ ngợi nhiều. Không đao tao búa lớn nhưng chỉ một trong hai người sử dụng chiến dịch mặt lạnh dài ngày là như một sự tra tấn về mặt tinh thần.

Im lặng nếu sử dụng đúng chỗ là tốt nhưng trong một số trường hợp người ta sử dụng nó như một thứ vũ khí để chống lại đối phương. Thấy vợ hoặc chồng im lặng lúc đó bạn cũng biết là có chuyện vì vậy hãy nói câu hoà giải hoặc thể hiện sự quan tâm: Thôi nhé! Không giận nhau nữa nhé! Anh,em ăn gì để em mua….Phụ nữ yêu bằng tai, đàn ông yêu bằng mắt, không một người đàn bà nào lại thích chồng sử dụng vũ lực với mình, nếu vợ im lặng hoặc tỏ ra bất cần, người chồng cần bình tĩnh phân tích những lời đích đáng để vợ hiểu, sử dụng vũ lực chỉ làm họ coi thường mà không phục. Còn người đàn ông yêu bằng mắt họ thích người phụ nữ quan tâm chăm sóc chia sẻ với họ qua những hành động cụ thể, qua  việc người phụ nữ ấy hiểu họ.

Có nhiều nguyên nhân khiến ông chồng bà vợ trở nên im lặng, một phần có thể do tính cách họ là người hướng nội, ít nói, không thích chia sẻ họ xem chuyện im lặng giống như thói quen của họ, lúc này chỉ cần một câu nói bông đùa, hài hước thì dù một người có ít nói đến đâu cũng sẽ nói chuyện với bạn. Bởi khi lập gia đình người ta thường có nhiều niềm vui mới để chia sẻ hơn so với một mình vì vậy sự gợi mở đúng cách sẽ làm họ cởi mở hơn khi chia sẻ tâm sự của họ.

Nguyên nhân khác khiến họ im lặng là do không hài lòng về cách cư xử, về thái độ sống với nhau vì thế họ sử dụng sự im lặng như một thứ vũ khí tối ưu để chống đối lại người kia. Nhưng đây là biện pháp không thông minh chút nào bởi tình trạng kéo dài khiến cả hai mệt mỏi, ức chế, mất niềm tin ở nhau vì vậy những người trong cuộc nên ngồi đối thoại thẳng để giải toả những ẩn ức cho nhau hơn là biến gia đình căng thẳng trong im lặng. Do vậy dù có bất cứ chuyện gì vợ chồng cùng nên chia sẻ để cùng nhau giải quyết không nên dồn nén trong lòng sẽ gây tai hại cho hạnh phúc gia đình.

Minh Tâm

(Theo Dantri.com)